Hai nửa trăng đau
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Mùa lặng lẽ bước chân qua tim anh thương nhớ Mòn từng chút mắt yêu ngóng đợi gót nai em Trăng thỏi son hai con sông cười rất ngọt Tóc mây đen lượn lờ sóng sánh Mũi thiên đường cất giấu chuyện hai ta Ôi, yêu đương và hàng rào châu ngọc gia đình! Bẻ nửa tình về với ai kia Còn sót lại tái tê hồn tan vỡ gục đầu Con đường mòn anh đi giẫm dài lê kỉ niệm Hỏi sao quên một thoáng trăng rằm? Hai tâm hồn ta mơ vào quán trọ không gian Có sao chớp, hào quang bao bọc Nhạc ru tình dấy động một vùng yêu Chôn khối thất tình trong say sưa huyệt lạnh cung tim Mỗi ngày cứ xé thêm niềm đau đớn giằng co Ta – mảnh cô đơn – hai mảnh dãi dầu Nếu có lửa khơi những lần ta say chén Nâng tình lên uống cạn nỗi tương tư Ôi, yêu quá như pha lê vừa đổ xuống! Nứt thật nhiều tâm trí vụn ai hay Em đắn đo những gì em đã biết Sau khi hay trò đời neo trong miệng lưỡi nhân gian Là tất cả ta đã hoá tinh cầu xa lắc nhạt nhoà Một đời lặng lẽ đến thiên đường Một đời hân hoan nhưng vào địa ngục Hãy cạn lòng, cạn nhớ, cạn niềm mơ!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào