Hai miền thương
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Tường Linh
Nhớ hai miền Huế - Quảng Nửa đêm tôi choàng dậy Tiếc hoài một giấc mơ… Trời khuya vắng lặng, trăng mờ Xóm chài thiêm thiếp bên bờ Cửu Long… Ra đi một sớm mai hồng Bỏ lại sau xe những màu khăn vẫy biệt Ờ nhỉ, sao mà tha thiết Ngọt sao những mẩu ân tình! Tôi nhớ về đất Huế xinh xinh Có người em nghiêng nghiêng vành nón lá Áo tím, áo lam rập rờn nắng hạ Em dịu lành như dáng trúc Kim Long An Cựu triền miên nắng đục,mưa trong Chiều văng vẳng tiếng chuông chùa Thiên Mụ Dòng Hương Giang ngày nay, chuyện cũ Duyên nào trao qua mấy nhịp Trường Tiền Những bình minh chấp chới cánh chim hiền Ai nỡ cấm thơ ca tình Vĩ Dạ? Trang ký ức giờ đây còn rõ quá: Những chiều buồn bước ngược dốc Nam Giao Ngày tôi đi, đường rải xác hoa đào Ai thỏ thẻ: trông anh ngày trở lại. Quê hương tôi bên ni đèo Hải Nhấp nhô bóng thuyền Cửa Đại Già nua nếp phố Hội An Ngũ Hành Sơn năm cụm ngóng sông Hàn Chùa Non Nước trầm tư hương khói quyện. Đêm Đà Nẵng vọng về cơn sóng biển Bún Chợ Chùa thương nước mắm Nam Ô Tôi muốn về Trung Phước giữa mùa ngô Thăm quê ngoại Đại Bình cam đỏ ối Sớm Duy Xuyên tơ vàng giăng nghẽn lối Chiều Điện Bàn xe đạp nước thay mưa Sông Thu chẳng thiếu đò đưa Bùi khoai Tiên Đoã, mát dừa Kiến Tân Quế Sơn núi liếp mấy tầng Thương bòn bon Đại lộc, nhớ rượu cần Trà My. Một người đi, vạn người đi Đưa chân tám hướng mà ghi vết đời Thuỷ triều sông Cửu đầy, vơi Nước tìm biển cả, tình người tìm nhau Hai miền thương, một nhịp cầu Ga xưa còn nhớ con tàu viễn phương?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào