Hà Tiên
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Từ Trang
Khoảnh khắc ấy ngỡ không còn thực nữa khi tôi lên xe tạm biệt Hà Tiên Hà Tiên con đồi mồi bơi bơi bên bờ biển biếc vành nón em đứng đợi bến Tô Châu núi Tô Châu rờn xanh thương nhớ trời cũng xanh đắm đuối trên đầu Những dãy phố nằm trong trưa nắng nắng ngoan lành như trẻ nhỏ chơi yên lặng quá, nắng quanh lăng Mặc Cửu mũi Lái nhoài ra nơi biển gặp mây trời Không cóm lẽ tôi kêu lên rằng nhớ Hà Tiên ơi, yên ả quá chừng tôi băng qua chặng đường dài vất vả tiếng còi rúc chói tai, tiếng va đập sình sình tiếng la hét. Tốc độ lao chóng mặt để đến đây, Hà Tiên mơ mộng nắng thật lòng đấy, muốn kêu lên rằng nhớ Hà Tiên ơi, xứ sở mộng mơ... Tạm biệt nhé, thôi đành tạm biệt vùng đất tận cùng biết mấy mộng mơ xa nhau rồi còn bao nuối tiếc mặt trời mắt em đã khép ngủ chưa?...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào