Hạ Long
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Một vùng Biển - Núi giao duyên Trời sa đáy nước, nước nghiêng chân trời Thuyền trôi hay kỷ nguyên trôi Một ta đối diện bao thời xa xưa. Thơ đề, núi hoá Bài Thơ Lặng yên đá vẫn nguyên sơ những ngày Biển nuôi núi, núi nuôi cây Cây nuôi lá biếc sum vầy Hạ Long. Cánh buồm ngọn gió vừa dong Hay là dáng núi dựng trong dáng buồm. Sợ đêm về biển cô đơn Một triền cát kéo hoàng hôn, lại chiều Thuyền câu mấy chiếc phiêu diêu. Chở bao núi lớn mái chèo nhẹ không! Nhập mình vào với Hạ Long Ta thanh thản, ta sáng trong, ta giàu Lo toan gác lại phía sau Một ta hội đủ trăm màu thiên nhiên. Xóm chài bếp lửa ai nhen Khói lan ấm cả con thuyền đơn côi Trong chiều lặng lẽ ta ngồi Góp thêm núi với nước trời Hạ Long.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào