Gửi về quê mùa lũ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hà Văn Thuỳ
Một số bài cùng tác giả
– Sẽ chẳng bao giờ– Hoa ở vùng kho
– Viết cho em từ Đồng Tháp Mười
– Người chăn vịt
– Thời gian gom nhặt
“Mưa bốn trăm ly đổ xuống Hiệp Hoà Tôi chèo thuyền nan về thăm quê ngoại” Câu thơ cũ tưởng quên rồi xa vợi Bỗng hiện về trằn trọc đêm mưa! Mưa hai trăm ly, mưa bốn trăm ly Bão chưa tan lại bão Triều lên cường con nước Rằm tháng Bảy Lúa cấy buông tay, nước ngập trắng đồng! Sông Trà, sông Sinh, sông Luộc, sông Hồng Những dòng thác chồm qua đỉnh lũ, Ba chiếc rọ treo lên, trống dập dồn điếm cổ Hàng vạn hécta nước trắng nhận chìm Như bao đời Nhân Dân lại lên đê Vai vác đất trần thân ngăn lũ Lại cơi thêm bờ, chung lưng đấu thuỷ Lại một phen đọ sức với trời! Ngày mai ngày mai cơn lũ qua rồi Lo cấy dặm lo trồng màu cứu đói Tháng Tám qua… ông bà ta nói Ôi Nhân Dân như sự sống kiên trì! Bạn thơ ơi, bạn ở nơi nào Bạn có đẩy thuyền nan chở đất Đắp cao thêm bờ đê con chạch Ở phía sau là đồng lúa quê mình!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào