Phố phường khóc nhớ quê hương Quê hương nằm nhớ phố phường Chị nhớ em Em nhớ chị Xa nhau dài mấy thôi đường Thư nào kể xiết niềm thương Hỡi người chị của em Đây lòng em của chị Trời dịu Mây hiền Làng xanh Ruộng vàng Sóng trắng Lá đỏ sang ngang Hai vụ chiêm mùa Mấy tuần sương nắng Gieo hạt mạ đầy tay Đổ bao sức vóc trọn ngày Tát mấy đêm trăng thanh nước mắt Gặt vài buổi nắng đỏ sàn phơi Ấm no bằng giọt mồ hôi Nằm nhà tranh hát cuộc đời thôn trang Thị thành của chị Một lần em qua Chao ôi! Lửa điện sao loà chói Xe cộ phồn hoa Bụi cát mù Chị ơi! Son phấn đêm tàn lửa Hương cũ phai dần hoa tuổi xưa Những khách du nằm chờ tiễn biệt Vội vàng yến tiệc Ép duyên mơ Kỹ nữ gượng say hồng má đỏ Đàn ca nhịp mãi điệu giang hồ Tay trắng đổ nghiêng tiền bạc trắng Cuộc đời theo chuyện vu vơ Chị gối tay bao khách lạ lùng Ngỡ ngàng chị có đoái em không? Em thường ao ước thường mong đợi Chị lại về đây với ruộng đồng Thương chị bao nhiêu Chẳng gửi ai mà đưa tới chị Chị khi nào gặp lại em Đêm nay ngồi ngóng về đô thị Nghe gió xa về cũng đau Em lần giở tấm áo nâu Sờn vai sương nắng bạc mầu tuổi thơ Bao giờ lại đến bao giờ? Chị về chiếc áo năm xưa quê nhà.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào