Gót hồng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 08:46
Mùa bão rồi cô có biết không? Từ giọt mưa tuôn rót vô lòng Tràn bờ nhung nhớ tình nhân nhỏ Người ấy duyên sao một gót hồng! Nhà gianh tôi đấy chả có ai Không thể chờ người mốt lại mai Chờ dăm bảy bữa và suốt kiếp Khi pháo nhà bên nổ mấy ngày Tôi như chiếc lá buồn hiu hắt Bay ở làng ta đáp xuống bùn Mà hương cô ấy là hương ngọc Sao dám đem về pha chiếc hôn? Rồi phận thi nhân thật khổ lòng Đem thơ mà dệt vạn mùa đông Những niềm tê tái đang cao vút Trút đổ mưa đêm thật não nùng!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào