00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 11:19

Ta chạy mãi giữa hai chiều quên, nhớ, Làm con chiên tự hỏi tội riêng mình, Tìm trong ta phút mặc niệm an bình, Lời sám hối chưa đốt hồng ngọn nến. Em đã hứa mang mùa đông nào đến, Để côn trùng trốn lạnh dưới đất sâu, Cho đời ta vọng mãi tiếng kinh cầu, Mà cây cỏ vẫn im lìm chẳng nói. Nhìn thật kỹ những mảnh tình ám khói, Ngày tim ta cháy rụi một thiên đường, Chợt hiểu ra, em không phải gió thường, Là bão táp tạt thêm ngàn độ nóng. Giờ trong ta, cánh rừng hoang bỏ trống, Cả hai chiều quên, nhớ cũng mênh mông, Chỉ hộ ta đâu vực thẵm yếu lòng, Nơi ta đẩy tình yêu vào vô vọng.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào