Giũ áo quê mùa
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 08:21
Từ độ giăng cô tròn mười sáu Tôi đã hay ta lỡ hẹn sầu Giũ áo quê mùa cô ra phố Chỉ hồn thi sĩ ướp cơn ngâu Tình ta lá trút từng thu rụng Âu yếm cho nhau tạo bão bùng Trộm trong gió rét lòng tê tái Còn chất núi buồn câu thuỷ chung Thời gian như tàu chuyên chở mãi Có qua, chẳng lại kiếp đoạ đày Cả trái lòng tôi bay trắng rụng Hợp đời bạc phếch đoạn chia tay Chưa tìm thuyền nổi, cơn sóng dữ Làm sao nô nức giạt muôn nơi? Ở mé lòng tôi đang lở loét Vì chất thêm lên kẻ bội lời Lòng trai chưa vướng tình ai cả Vừa mới có cô, cô lại xa Tôi như cây đuốc đang mồi lửa Chợt tắt vì mưa xối thềm nhà.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào