Riêng tặng L. Thu Đã bao năm tháng rồi, anh Em gom nước mắt kết nhành lặng câm Phố khuya em bước lặng thầm Ngõ khuya trăng vỡ một lần chia phôi Em về khóc với em thôi Đứa con nhỏ, biết lẽ đời là sao? Thuyền tình vỡ nát ngày nao Con tim hằn một vết dao phụ tình Chống chèo trên bến phù vinh Nụ cười khoả lấp nỗi mình riêng mang Anh đừng bảo em cực đoan Hay chi duyên nợ muộn màng hỡi anh? Cuộc tình mỏng tựa lá chanh Biết rồi mai nữa có thành nhau không? Chỉ thương hoa cải lên ngồng Mùa xuân đã đắm dưới dòng cô miên Bao đêm thức trắng ưu phiền Nghe con mớ ngủ trong đêm thật thà Tội tình chi một tiếng cha Mà nghe buốt nhói, xót xa ngàn lần Vâng, vô vàn cảm ơn anh Quý nhau, một tấm chân thành, vậy thôi Về đi anh! Đã khuya rồi Gió thu thổi rát những lời xa xăm...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào