00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 13:23

Có những buổi chiều tôi buồn muốn chết Như chiều hôm nay, chẳng hạn tôi buồn! Tôi rục rã, tôi rục mềm, nhão nhoẹt Tôi sững sờ, tôi tan nát, cô đơn! Chẳng có gì đâu, những vớ vẩn đời thường! Nhưng cốc nước, đến lúc đầy, ngập miệng Chỉ cần một giọt thôi là chúng chiếng Cái nền đầy sẽ chao đảo, đời vơi Giọt nước kia là quy luật của đời Tôi biết lắm. Chiều nay, tôi gánh chịu! Tôi trần trụi tưởng chừng như ráo héo Tưởng chừng như trống rỗng đến đơn côi! Rất tỉnh táo, tôi âm thầm tự hiểu Chẳng có gì đâu, như vậy là đời!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào