00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 19:25

Ánh mắt đơ đơ ngày tàn khốc trời động lạnh vô cùng môi khô chết nụ cười chân lang thang anh góc phố cột điện cô đơn rêu nhỏ giọt hồn máu từ biển xa quay về trong quay quắt hờn căm anh nhủ máu mình cúi xuống những vòng khăn trắng xoá chân trời lủng toa tàu chở nặng những linh hồn trên bánh xe cắn lưỡi cát bay đỏ mắt người em có nghe tiếng sóng gào thét bằng nước mắt chung thân những con thuyền ký ức anh bốn mươi năm tật nguyền hơi thở em dúi đầu bứt tóc cắn tim mình trong chiều gió chết những lời nói trong cuống họng đầy bùn bẹp dí rã rời rã rời đốt xương em ta treo đời nhau trên dây kẽm gai thế kỷ trước những niềm tin theo gió rụng dọc đường hãy nhắm mắt chúng ta đã nhắm mắt những con đường chỉ còn trong mùi khói những con đường mọc lại phía sau cái chết khoá chặt ban mai những cơn suyễn bạo hành rỉ máu chúng ta đã chết từ thế kỷ trước.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào