Gió thổi lá sen hồ lật lại phía bên kia Phía ấy gọi anh về Về dâu chưa biết nữa? Chỉ biết hồn anh lật lại cùng với gió Ở trong hồn ai đó ném thia lia. Phía bên này lá sen là cuộc đời quá cũ Danh vọng, giấy tờ, bàn tủ... Hoan hô và chửi rủa... Thế mà lật lá sen hồ, bỗng chốc phía bên kia. Bỗng chốc là mùi hương ở bên kia lá, Là ánh trăng ở trong tiếng gió, Là thì thầm ánh sao khuya Trong cỏ... Gọi anh đi. À quên, chính là gọi anh về. Về quê... Về cái gì như tiền thân mà anh đánh mất Mà lá sen hồ từng che khuất. Rồi lá sen hồ lật lại Cho hồn anh lắng nghe. Nghe... Nghe... Trong khoảnh khắc phút giây nghe hết Sống chết, sống chết... Hai từ ấy như thoi reo, lụa dệt Không có phía bên này Không có phía bên kia. Phía bên này lá sen là cuộc đời rất tuyệt Mà bên kia lá sen cũng là cuộc đời Hồn anh ném thia lia.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào