Gió bấc hiu hiu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Kiên Giang
Ngày xưa mới học chữ a, bê Con bỏ mái thềm, xa bóng quê Ở trọ nhà người nơi Rạch Giá, Cái đầu hớt tóc kiểu "ca-rê". Quá giang ghe lúa ra trường tỉnh Phải trả công người: tát nước ghe; Ngủ đứng như tù trong khám tối Học trò nghèo sớm tập làm thuê. Hay ghét nhà giàu từ độ ấy Lớn lên tôi định lên Tà Lơn; Học bùa, học võ đi ăn cướp Có lẽ đời mình đỡ khổ hơn. Mỗi độ bãi trường, kỳ lễ lớn Tôi dành tiền bỏ ống ngày thơ Mua văn kiếm hiệp và ma quái Để học cái nghề tôi ước mơ. Trong trường tụ tập năm ba đứa Giả bộ chia phe cướp chủ nhà Sào huyệt: vườn xoài hay giếng nước Múa roi trâu thế chiếc roi da. Bắt chủ nhà trói gô thúc ké Tống tiền nhãn tập với cò thơ. Đem tiền cướp cho người nghèo khó Thơ mộng thay đảng cướp học trò! Ba tôi hay chuyện con ăn cướp Đánh mấy trận đòn, cột gốc me "Ăn cướp đâu bằng làm chủ quận Học làm quan khỏi phaỉ lo nghèo". Từ đó tôi không còn đánh cướp Chẳng thèm nuôi giấc mộng làm quan Vừa lên lớp nhất, làm văn sĩ Vừa tập làm thơ, vừa viết văn. Vừa mới ra trường đi dạy học Thôi dạy làm thơ nên trắng tay Đời viết văn như manh lá rách Nước sông gạo chợ, ngày qua ngày. Bãi trường tỉnh, đầu mùa xuân cũ Con nắm tay Ba xuống bến tàu. Đầu hớt "ca-rê" vừa mọc tóc Nghe hơi gió bấc lạnh da đầu. Đáp tàu khói, về quê ăn tết Gió bấc đầu mùa gợn sóng đêm. Ôm ổ bánh mì làm gối nhỏ Đem về cho mẹ với cho em. Quê hương chìm khuất chân trời lửa Ba bốn năm, không về cố hương. Rồi một chiều mưa, dây thép đến Mới hay cha chết ở trong làng. Theo chuyến xe đò về tới xứ Người ta đã khép áo quan rồi Mẹ không vuốt mặt cha lần chót Con cháu còn xa mấy dặm đời. Mấy em gái có chồng xa xứ Đứa ở Bạc Liêu, đứa Vũng Tàu Con cái đùm đề, cơm áo chợ Muốn về xóm cũ, chắc còn lâu. Mẹ già goá bụa sầu con cái Nay trọ nhà đèn, mai bến xe. Nấu rượu nếp than, làm bánh khéo Lo cho thằng út chuyện gia thê. Bây giờ kỷ niệm còn đâu nữa Từ lúc lìa quê bỏ bến tàu Bỏ mộ cha nằm vùng đất biển Hiu hiu gió bấc tiếng còi sầu. Từ lúc tản cư, rời Xẻo Đước Con sông Cái Lớn, lục bình trôi Bến vàm Cái Nước, tàu thôi ghé Hồi mõ điểm canh... tiếng thở dài. Nhớ ngày cha mới lìa quê nội Bơi chiếc xuồng con đến xứ người. Kinh Xáng mới đào, Tây chiếm đất Cha đi lập nghiệp giữa đồng khơi. Phát mướn cày thuê, mua lúa giống Trăng rừng soi lạnh nẻo khai hoang. Cày sương, cha thức theo gà gáy Quần vải hột dền bạc gió sương. Mấy mùa làm ruộng nghèo xơ xác Lúa hột vào kho lẫm chủ điền. Mướn đất thôi đành ăn lúa lép Mùa khô bứt choại kiếm thêm tiền. Nửa đời sự nghiệp còn tay trắng Chưa trả ơn, cha đã chết rồi Bóng nuí Thái Sơn cao chót vót Hồn cha phảng phất tận mây trời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào