Giăng hỡi giăng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Giăng hỡi giăng, giăng là ai mà giăng với gió Giăng làm gì với gió hỡi giăng? Đặt con tim trên đồi ngực yêu nàng Chiều ánh mắt thướt tha ve vuốt gọi Môi mận chín rồi ăn quả ngọt ngon Xoã hương mê sực nức qua làn tóc sóng Dập dờn bay đến chỗ yêu kiều Anh điếng loạn trong tơ tình chàng thi sĩ Rượt tìm hoài câu thần chú của yêu đương À, có lẽ dáng em đang khiêu vũ giãi bày Lồ lộ nét cong cong giăng vàng tơ măng nhú gọi Chết gục hồn qua nét diết da say Vâng, tha thiết vẫn là tha thiết Rồi giăng ơi sẽ rụng nát bên đời! Khi nước mắt của loài người ta còn rơi vãi Ngọn súng ghìm bắn nát cõi quê hương Không còn mơ theo dáng em nồng men rượu quí Bàn tay thô chai sạn với sương sầu Bóp cò súng bóp linh hồn tan xác Ta thật là số rủi ở kiếp nhân sinh!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào