Giai gái quê
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Tóc đen, răng trắng ngô già Uốn quanh như thế biết mà anh yêu Người ta mơ mộng trăm chiều Anh đây chỉ có khăn thêu tặng người Chiều chiều sương đổ sang chơi Làng quê nghèo đấy nhưng lời thuỷ chung Mặc người ta nói mông lung Anh đây xin quyết anh hùng cùng em Trăng vàng hai đứa cùng xem Sao băng rơi đấy ước niềm có đôi Hoa hồng quê mọc gần thôi Nghĩa là mê mệt đứng ngồi ngả nghiêng Tình yêu cầu bắc thiêng liêng Anh qua bên đó cứ siêng năng hoài Nhìn nhìn mái tóc hoa cài Lòng say muốn ở cả ngày lẫn đêm Thời gian vừa rớt sương mềm Sợ cha mẹ bắt là thêm dãi dầu Thôi thì phó mặc mưa ngâu Cái ngày ta cưới đi đâu thật dài Anh thì một gã điển giai Còn em xinh gái để mai một dần Làn hương lạc lõng phân vân Dáng tình uyển chuyển mấy lần anh mơ Đời anh hoá kiếp mong chờ Một người em gái thẫn thờ ngất ngây Giá gì vuốt nhẹ bàn tay Giá gì kết lại làn mây vào phòng Ô kìa hoa hé nụ hồng Ngõ tình như thế phập phồng lo âu.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào