Giấc ngủ mặt trời
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâm Thị Mỹ Dạ
I Ừ có thể anh là con ngựa trắng Đứng một mình dưới mảnh trăng non Ừ có thể anh là mặt trời trong đất Cháy không nguôi, cháy không biết mình còn… Hay ngược lại anh là núi lửa Cháy đêm đêm dữ dội âm thầm Rồi anh lại âm thầm làm chú ngựa Dưới trăng ngần lắng đọng mọi dư âm II Vầng trăng xanh với con ngựa trắng Đêm bình yên ngựa ngậm cỏ trên đồi Chợt rựng đỏ một mặt trời cháy rát Toả nồng nàn thầm lặng không nguôi III Cái màu đỏ xoáy một vùng dữ dội Ngỡ cháy lan lên khoảng sáng dịu hiền Chỉ cách nhau một đường vạch mỏng Nét mong manh sao giữ nổi bình yên!? Cái vạch mỏng như tơ trời giăng mỏng Mà chứa bao bí ẩn lạ lùng Như cái màn kéo qua vở kịch Nhưng người diễn là anh và khán giả cũng là anh Bản lĩnh anh là cái vạch cách đôi Giữa xoáy lốc mặt trời và bình yên đêm trắng Sự hiền dịu là anh, sự dữ dội cũng là anh Chú ngựa màu trắng và mặt trời trong đất IV Chú ngựa nhớ mặt trời không ngủ được Ngửi trong đất đai tìm hơi ấm vương còn Chú ngựa nhớ làm trời đêm xúc động Giữa cao vời dâng tặng mảnh trăng non Mặt trời đâu mặt trời nơi đâu Ngựa cúi xuống tìm một ngày rong ruổi Tìm sự dịu dàng ngủ trên lá cỏ Tìm dư âm từng nhịp gõ ngang tàng Ngựa ơi ngựa, mặt trời nằm trong đất Đang ngủ yên giấc ngủ của người say Đừng đánh mất sự đam mê cuồng nhiệt Mặt trời kia chỉ dâng tặng ban ngày.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào