Giã từ Quy Nhơn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Minh Quang
Một số bài cùng tác giả
– Chiều quê– Tự răn mình
– Nỗi niềm
– Ngày tình yêu
– Ngày thầy thuốc Việt Nam
Trên đồi Thi Nhân đường về Anh nhìn sóng biển bốn bề xôn xao Mộ Hàn Mặc Tử đồi cao Dốc Mộng Cầm đã đi vào thi ca Nắng vàng hiu hắt vươn xa Cù Lao Xanh cũng nhạt nhòa mù khơi Quy Nhơn từ giã em ơi Khoảng trời Ghềnh Ráng một thời riêng mang Quy Hòa mấy độ đau thương Vầng trăng vàng vọt phũ phàng lắm em Thơ Hàn giờ đã buông rèm Đường lên dốc đá mấy thềm rêu xanh Lầu Ông Hoàng mãi xa xăm Miền Trung khúc ruột cũng gần người xưa Quy Nhơn trời đã đổ mưa Nhìn đèo Son thấy đong đưa nắng vàng Em ơi tình đã muộn màng Anh trao sợi nhớ vội vàng làm tin Lỡ mai giã biệt Quy Nhơn Vẫn còn một chút mùi hương dại khờ Anh tìm về với tuổi thơ Đồng sâu ruộng cạn chiều quê một mình!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào