00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:18

Chị tôi học với chị nàng Hai nhà cùng phố nên càng thân nhau Yêu nàng nhưng dám nói đâu Tuổi thơ nhút nhát ôm sầu thế thôi Bởi chưng sợ nói ra lời Đang gần nhau lại xa xôi không đành. Trời sinh con gái lớn nhanh Hoa chanh dạo ấy trái chanh bây giờ Tôi thì vẫn cứ ngây thơ Vẫn yêu, yêu ngẩn yêu ngơ một mình Viết nên cả mớ thơ tình Để qua đi tuổi học sinh lúc nào Mùa Thu cờ đỏ vàng sao Tôi đi mộng rớt chiến hào gió sương Bài thơ viết giữa sa trường Vẩn vơ gửi nhớ gửi thương xứ Đoài Một phòng tuyến trắng chia hai Tám năm bằn bặt tin ai thưa dần Bất ngờ buổi ấy hành quân Gặp anh du kích là dân vùng tề Chợ Dầu có quán Đồng Quê Nhắc người phố cũ mà nghe bàng hoàng Mười hai bến nước mênh mang Đục trong nào biết thương nàng về đâu Hoà bình cả chục năm sau Chuyện riêng tư, kỷ niệm lâu lắm rồi Hay tin vẫn cứ bồi hồi Nàng không còn nữa để tôi tôn thờ Giá mà có lại ngày xưa Thì tôi sẽ chẳng bao giờ lặng im

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào