Gánh củi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Đăng bởi Admin
vào 16/03/2026 19:20
Gánh củi ấy đè tức ngực tôi Cả trong chiếm bao, giấc ngủ Trở mình ú ớ Đòn gánh tre ép chặt con tim Tôi vung tay hét lên: - Thôi, thôi đừng gánh nữa! Đêm đêm đè nặng ngực tôi Là gánh củi một lần tôi gặp Trên đường vào Mường Phăng Cháu nhỏ lên năm gánh từ rừng về Bản Đôi bàn chân như hai vỏ hến Giữa gai rừng, đá sỏi, mồ hôi Bước bên Mẹ, cháu lùn như cây nấm. Sau bốn mươi năm Điện Biên giải phóng Tôi về thăm sẽ chỉ có niềm vui Nếu không gặp những khu rừng cháy trụi Và cháu bé lên năm vẹo xiêu vì gánh củi. Gánh củi ấy trở thành đá núi Đêm đêm đè nặng ngực tôi...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào