Ép bài thơ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Cô ép bài thơ thành nước mắt Chảy hết trăm năm để thất tình Ngồi vo kỷ niệm tròn như bóng Rồi ném nhẹ hồn con gái trinh Cô hỡi, duyên tơ và mối chỉ! Chuyện đời khi nấu trái yêu si Hoa sầu rải rụng bay tứ tán Đầy ắp con tim chẳng còn gì! Từ đem chân thật mong níu kéo Dán lại ngày xưa mối duyên nghèo Nhưng càng vá víu càng xa cách Bước lại gập ghềnh nỗi cheo leo Vốn biết người xưa mang thề dối Sao hằng chờ đợi mắt đơn côi? Rũ dần hoa thắm khô màu nhớ Cô quạnh vầng giăng lặng lẽ rồi! Tôi sẽ thăm cô cô có hay? Đến sau, dù thế phải giãi bày Nghĩa là trong khoảng đời ô trọc Tôi thật dìu cô qua đắng cay Nghe qua nước mắt cô ràn rụa Như thể từng mùa rơi gió mưa Và tôi thổn thức từng đau đớn Cũng khóc vì cô những sớm trưa Cô hãy trỗi lên hoa thắm mộng Rồi ta hoan hỉ kết vợ chồng Có gì chia sớt từng miếng muối Miếng gừng cô nhé hết long đong!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào