Em qua cầu, rút ván
Một số bài cùng tác giả
– Thời tình áo trắng– Người tình ca dao
– Áo em vàng góc phố Sydney
– Chiều trên ga Chatswood
– Dáng lụa nhầu
Đăng bởi Admin
vào 17/03/2026 09:26
Em qua cầu, rút ván Tôi thất tán cơn mê Mưa bay không thấy đất Mưa mất dấu tôi về. Chút hương em đánh rớt Bên mé bờ hư không Tôi quằn mình tôi xuống Để nhặt bóng em lên. Môi dường như khô máu Gọi tên người dấu yêu Đâu còn nơi nương náu Giữa muôn trùng quạnh hiu. Mưa bay đầy trong mắt Ướt lối vào bể dâu Chân không còn chấm đất Tôi biết đi phía nào? Em qua cầu, rút ván Ngọn mưa quất về đâu? Xin em đừng che giấu Chắc gì em không đau…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào