Em Mọi ôi hôm qua
Em mọi ôi hôm qua anh hỏi em Em hỏi anh rằng anh hỏi em Em mọi hôm nay anh hỏi em Em mọi ngày mai em đi đâu Anh viết lăng nhăng mãi một lời Viết lem luốc lắm nói lôi thôi Em mọi vui lòng đừng nghe nói Đừng đọc bài thơ ngớ ngẩn này Phố phường anh ở rất lâu năm Chẳng thể nào quên chuyện núi ngàn Mỗi năm mỗi nhớ em nhiều nữa Càng nhớ càng không biết nói gì Mỗi năm chẳng biết mỗi bao năm Hằng tháng hằng ngày hằng mỗi đêm Sực tỉnh giữa khuya nghe mộng mỵ Dâng tràn năm tháng ngập đêm tăm Bài thơ anh gọi khắp giai nhân Hoàng hậu nữ vương mọi nữ thần Mọi tiên nga múa khắp cổ lục Mọi mọi đều là em mọi thôi Anh nói lem nhem khắp phố phường Bài thơ anh viết khắp ngã đường Anh viết khắp trời cho mây gió Và cho mặt đất khắp mù sương Khắp khắp đều là mọi của anh Mọi ôi Em Mọi ạ hà thanh Kim cương phùng khánh và brigitte Marilyn Là Mọi Của Anh Tuy mọi hồng nhan chẳng thể nào Được như Em Mọi chút chi nào Nhưng cũng tạm gọi là có thể Gọi bừa Duy Nhất Mọi chứ sao Gọi mãi hoá điên dại mất rồi Mọi ôi Em Mọi thế là thôi Bình sinh cho tới suốt bình tử Bài thơ vẫn chẳng nói nên lời
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào