Em Mọi là em
Em là em mọi một lần kia Rừng ở trong sương nắng buổi chiều Gió phất phơ xanh trong nhịp lá Sơn tuyền reo ngọc đá ngân theo Em ở trong rừng một buổi xưa Ngẫu nhiên tao ngộ gió sang mùa Hai bờ lãnh địa đau lòng gọi Sầu suốt giang san vọng tiếng thừa Nham thạch đìu hiu linh cảm chi Anh về thấy mặt tạc nhiên ghi Em mọi một lần em có biết Linh hồn sử lịch hỏi han chi Em ở trong rừng qua tuổi xuân Anh đi không nguyện ước trùng phùng Hai bờ khu vực điêu tàn mộng Anh lạc nơi nào em biết không Em ở trong rừng em cũng đi Xuân tàn lửa hạ đốt trang ghi Rừng thiên sự tích mờ vân thạch Vĩnh biệt lâm tuyền em bỏ đi Mộng mỵ bình sinh vẫn gọi lời Bao lần thăm thẳm vọng đâu nơi Nửa đêm tàn nguyệt mờ phương hướng Kiếp nạn sơn hà em mọi ôi Mất hết rừng xanh suối ngọc rồi Em từng là mọi mộng khơi vơi Rừng xanh nắng biếc em cười nói Một thoáng bình sinh giữa bốn trời Tìm em đi khắp mọi mê ly Mộng huyễn nhiên như mộng huyễn tùy Nham thạch lâm tuyền khe nắng rọi Hồng hoang hương cỏ nét phai my Đi khắp bình sinh tang hải trường Quận thành phố thị bóng như sương Đêm âm thầm tượng nhiên thành lệ Thể mọi thân hình sắc mọi hương Sắc thể tương tư tưởng niệm từ Nhan thành tượng thể niệm tương tư Thiên nhiên thành tượng hồn vân thạch Man dại u nùng mỵ đã như
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào