Em là hoa
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Dạ Thuỷ
Một số bài cùng tác giả
– Tiễn– Bài thơ ba mươi năm
– Lục bát rời
– Đón con về
– Gửi cánh chim trời
Dạ thưa thầy Em, con bé Hoa ngày xưa đây ạ Con bé mồ côi cha, con nhà nghèo, một thời nón tơi áo vá Con bé gầy nhom nhỏ xíu ngồi bàn đầu suốt thời đi học Con bé lúc nào cũng nhõng nhẽo với thầy, làm oai với bạn Một cây văn nghệ của trường. Một giọng văn lạ của lớp. Một góc buồn ẩn khuất đâu đó của cuộc đời… Hơn bốn mươi năm thầy trò gặp lại Thật mà ảo, ảo mà thật như đời Những con chữ cựa quậy Những tấm ảnh in hình những khuôn-mặt-đầy-tuổi thân thương Và giọng nói ngọt ngào vọng từ quá khứ Kỷ niệm bật dậy cười rồi khóc khóc rồi cười Xôn xao nhớ Xôn xao xôn xao… Bên trái lồng ngực hình như ấm hơn Máu hình như đỏ hơn Và lòng thì chùng xuống Xới tung những ngày tháng cũ Lớp bụi thời gian không làm phai kỷ niệm không xóa dấu yêu thương không xanh rêu ký ức Hiện rõ tiếng giảng bài của thầy, tiếng nói cười của bạn Hiện rõ bữa cơm nghèo vội vã để kịp giờ chạy bộ đến trường Hiện rõ chiếc áo dài với hai miếng vá khuỷu tay vẫn trắng tinh khôi và hồn nhiên con gái Hiện rõ hàng cây trứng cá trĩu trái sau dãy phòng học quen thuộc nơi dựng xe đạp của học trò suốt thời trường còn nghèo khó nơi em đã từng bị thằng bạn ốm tong xô ngã từ cửa sổ phòng học rồi nằm luôn không chịu vào lớp chỉ để nhỏng nhẽo với thầy Hiện rõ… Ôi chao là nhớ… Ôi chao là thương… Thầy ơi! Đã xa lắm rồi Biết làm sao được Thời gian nghiệt ngã chẳng nương tay với ai Cuộc đời nghiệt ngã chẳng yêu chiều ước muốn của ai… Đã xa Đã xa… Làm sao được trở về thơ ấu Thèm một ngày thôi, được làm con bé Hoa gầy nhom tội nghiệp ngày nào Thèm bữa cơm chỉ duy nhất món mắm suông ăn vội vã để chạy vui đến lớp Thèm thầy là thầy, bạn là bạn của thời còn xanh tóc- dù chỉ một ngày thôi Thầy ơi! Thơ ấu mù tăm Hoa đến lúc phải tàn Trên đường đời thầy đã về đến gần chặng cuối Em bây giờ bên kia dốc tuổi Ôm nỗi nhớ tinh khôi Dỗ lòng bình yên… Bình yên Và tự nhủ đấy là hạnh phúc.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào