Xa một ngày hơn triệu mùa đông Em bỏ chồng về ở với tôi không Nỗi nhớ cồn cào như biển. Nơi em ở tôi đi và đến Cho tháng ngày em sống bớt cô đơn Con muỗm xanh trên sóng lúa dập dờn Hương cỏ dại mãi bên hồ nước đắng. Tình của em như một trang giấy trắng Để đến giờ tôi mới viết thành thơ Tình của em như lối rẽ bất ngờ Tôi đi đến hút đời không biết mệt Còn đi đến tận cùng cái chết Em bỏ chồng về ở với tôi không? Tháng ngày qua cứ liên miên mùa đông Tháng ngày qua cứ liên miên mùa nóng Bao con tàu đã chết chìm trên sóng Sao mùa về chim ngói chẳng di cư Những ngày xa không viết một dòng thư Mà trong mắt vui buồn tươi tắn thế Càng yêu em càng thương đời rất trẻ Giọt sương đầu hè nắng hé lúc rạng đông Trong cuộc đời còn lắm bão nhiều giông Nhiều người tốt nhưng còn bao kẻ xấu Trên đất rắn chân đi còn bật máu Em bỏ chồng về ở với tôi không? Tôi chẳng tin là trong bão giông Em cam chịu con tàu chết chìm trên sóng Như tôi tin là trên cát bỏng Em như cây xương rồng vẫn hoa Tôi ở gần tôi lại ở xa Tim vẫn đập về nơi em nhiều nhất Bởi tình em tôi tin là có thật Nên khi buồn tôi cũng viết thành thơ Và niềm vui có khi đến bất ngờ Tôi lại hát ru em ngủ Nhà em ở bên miền quê nhỏ Bến nước triền sông còn nhớ chỗ ta ngồi Cỏ nát rồi cỏ mới lại sinh sôi Hoa cứ gợi một mùi hương đằm thắm Và tôi tin một ngày gần lắm Em bỏ chồng về ở với tôi.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào