Em đi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Đăng bởi Admin
vào 16/03/2026 20:18
Vin thời tiết muốn níu em nán lại Bão kéo về bứt lá nghiêng cây Không xê dịch giờ chia tay tê tái Mưa như roi quất rát mặt mày Thì em đi, cầm lòng vậy, em đi Trời giăng nước hay mắt người giăng nước Ngó Sen gãy, tơ Sen không níu được Em xa rồi anh bất lực nhìn theo Thế là thôi, hết ngày tháng thương yêu Hết trông ngóng, hẹn hò, chờ đợi Còn đâu nữa tiếng reo chuông điện thoại. “Anh đấy à?” lời thương mến đầu dây. Em đi rồi còn lại một anh đây Cơn bão ấy thổi xiêu từng con chữ Thổi tất cả về quá khứ Có còn chăng chỉ những giấc chiêm bao!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào