Duyên tàn
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Duyên cô như trái chín lâu ngày Rụng hết tình xanh, ngọn thu bay Chỉ có mình tôi đưa mắt đợi Nhưng mà ngang trái lắm đoạ đày Từ lúc gom sầu theo mưa gió Đong thành băng giá với đêm mơ Rồi chuốc duyên thầm duyên lỡ dở Ô hay tình ấy cứ sang đò Người cũ không về hôn trên má Cô ngồi rầu rĩ thật xót xa Còn tôi dính quả tình cô đó Cũng đớn đau thêm quạnh quẽ nhà! Nhiều năm thu cuốn nỗi lòng cô Trăm giấc mơ say vội xuống mồ Đắp mảnh tơ tình tôi gói lại Một giời ân ái cõi hư vô! Người đẹp của giăng chau mắt môi Như là hoá sóng vỗ lòng tôi Những buồn chồng chất như núi khổ Vừa lở xuống đây một khoảnh đời Tôi đến gieo tình vào tóc mây Nhưng rồi tan biến dấu chim bay Cả tình, cả nghĩa đều không có Cô hỡi, làm sao sống vạn ngày? Một chiều xuân đến nhặt cánh mai Xếp nên hai quả dáng tim say Mà thèm mơ ước xây châu ngọc Nên cảnh lâu đài ta ngất ngây Nhưng thời gian cứ bay vó ngựa Dâng đầy nỗi nhớ với nhiều mưa Cô hãy ra đi về vĩnh viễn Còn tôi chết thảm nói sao vừa!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào