Nếu không sống đến bây giờ Làm sao xui khiến tình cờ gặp em? Làm sao có mối kỳ duyên Tạo nên nhật ký một thiên để đời? Phải chăng tạo hoá an bài, Xích thăng buộc chặt chân người, chân ta? Trời xe... dù gỡ chẳng ra, Dù tan cũng hợp, dù xa cũng gần, Duyên nào cứ phải trăm năm Duyên nào cứ phải sắt cầm mới duyên. Duyên là nhớ mãi không quên, Duyên là xa cách vẫn liền tâm tư. Duyên là khó mấy cũng ừ, Trăm sông, ngàn núi chẳng từ gian nan. "Vẻ chi một tấm hồng nhan" Phải duyên, coi cả kho vàng bằng không. Em rằng: "Em không lấy chồng, Lấy chồng là phụ bạc lòng người yêu! Ta không đòi hỏi chi nhiều, Lấy chồng cứ lấy, tình yêu vẫn tròn. Miễn là lòng dạ sắt son Trước sau như một là còn tình chung. Dù không duyên nợ vợ chồng Thì duyên tao ngộ, tao phùng... cũng duyên.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào