Duy tân
Đường kiến trúc nhịp nhàng theo điệu mới Của lời thơ lóng đẹp. Hạt châu trong Hạt châu trong ngời nhỏ giọt vô lòng Tràn âm hưởng như chiều thu sóng nắng. Trong vòm xanh. Màu cưới màu, bình lặng, Gây phương phi: chiếu sáng ngả sang mờ Vì hình dung những sắc mát, non, tơ, Như mặt trời mọc qua khóm liễu, một Hoàng hôn. Ôi đàn môi, chim báu tới: Chữ biến hình ảnh mới, lúc trong ngâm Chữ điêu khắc, tỉa nghệ thuật sầu câm, Đầy thẩm mỹ như một pho thần tượng. Lúc trong ngâm, giữa kho vàng mộng tưởng, Múa song song khiêu vũ dưới đêm hồng (Những con cừu tim trẻ mướt như lông Nên da thịt lên làn sa lụa mỏng, Mỗi con cừu bốc lên men hy vọng...) Thơ nhịp nhàng ý nhị nhịp theo Thơ. Tôi cắn vào trái bổ vỏ xanh mơ Tìm chất quý thơm tinh mùi khoái lạc Bằng hơi mộng, trong hàm răng, tản mác Mộng? Thiên tài? Trên hỗn độn khoả thân Đẹp tỉ mỉ, hỡi Rung động truyền thần Ròng âm nhạc của lòng trai ấp mái Người hoạ điệu với thiên nhiên, ân ái Buồn, và xanh trờị (Tôi trôi với bờ Êm biếc - khóc với thu: lời úa ngô Vàng... khi cách biệt - giữa hồn xây mộ - Tình hôm qua - dài hôm nay thương nhớ, Im lặng nhìn bông ý, lặng lờ lên Những dáng hình thanh khí...) Giữa mông mênh, Đường nhiếp ảnh, sắc khua màu - Tiếng thở Hỡi hội hoạ, đến muôn đời nức nở. Ta nhịp nhàng ý nhị nhịp theo ta Lời nối lời bố thí lộc Tinh hoa Của Âm điệu, mơ màng run lẩy bẩy Một hỗn hợp đẹp xô bồ say dậy Bằng cảm tình, bằng hình ảnh yêu thương Và mới mẻ - trên viễn cổ Đông phương! (Ai có nghe sức tiềm tàng bí mật?) Thơ loã thể! - Giai nhân tuần trăng mật, Nữ thần ơi! Ta nô lệ bên người!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào