Du kích đất Mũi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vương Trọng
Chân mười ngón choãi ra như rễ đước Mỗi bước đi cắm sâu vào đất Phù sa bay lên hồng nước da Tấm áo anh mang màu đất pha. Người vùng này không quen nói nhỏ Cái giọng vốn đè lên sóng gió Vào du kích anh tập nói thầm Đêm lời anh cây lá rì rầm “Hạm đội nhỏ trên sông” chia trời nước Gạo Cả Nẩy không về Mũi được Trái nắm chát lâu, luộc bảy, tám lần Ăn thay cơm mà bám đất, bám dân Thuốc khai quang, Đước gãy cành, cháy lá Dừa nước chảy lên trời xương cá Anh đưa dân lùi vào rừng sâu Vòng tay anh vẫn ôm ấp Rạch Tàu Ngọn Dừa nước bẻ khum thành chòi nhỏ Đi phục kích về, anh ở đó Chiếc xuồng con giấu khuất lá cây Ngả lưng nằm, đầu gối lên tay. Nghe bếp lửa sôi nồi Cá luộc Vọng cổ sáu câu rung đùi anh hát Có anh Hiển về trong lời ca Đất mũi này, đất của ông cha.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào