Dời mộ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
Năm đói em tôi chết bên đống rơm nâu mẹ lăn tràn sân gạch nước mắt bố tôi úp mặt vào tấm phên tre trét phân trâu nỗi đau ghèn khô trên hốc mắt múc... Năm đó hợp tác xã không cho chôn cất dưới chân đồi vì là nơi trong dự án quy hoạch mấy tháng sau chị em tôi lại bới lên chiếc xác còn thối trong chiếc chiếu mục rồi khiêng em lên đồi cao xa tít tắp đỉnh núi sẽ an toàn hơn gấp ngàn lần... Hơn mười năm núi đồi vẫn vậy những kế hoạch dự án cỏ mọc xanh rì xóm làng vẫn chen chúc dân cư thương bờ sông ngày càng thêm lở Rồi sống trong thời mở cửa người dân quê tôi lại đua nhau dời mộ người thân về cải táng dưới chân đồi cho con cháu về thăm viếng gần hơn và xây lăng cho tươm tất mộ em tôi nằm cạnh ông bà một nắm xương khô vất vưởng mấy huyệt sâu không biết có còn nguyên một linh hồn chết đói?...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào