Dì ghẻ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Trung Kiên
Một số bài cùng tác giả
– Hồi ức tặng cha mẹ– Con nhân sư
– Mẹ và em
– Đôi dép
– Chạy trốn tình yêu
“Mấy đời bánh đúc có xương Mấy đời dì ghẻ lại thương con chồng”... Bến đời khó đoán đục trong Lấy chồng - làm lẽ - ai mong bao giờ. Cũng là mép nước, thân cò Có ai sung sướng khi lo con người.... Vì chồng, thương lấy con côi Miếng cơm ngậm đắng miệng cười thế gian Thôi đành nhận lấy tiếng oan (Xưa nay dì ghẻ gian ngoan cũng nhiều) Chỉ mong con hiểu, chồng yêu Một thân che chắn trăm chiều mỉa mai. Nhủ lòng: Người có hai tai Bàn tay, ngón ngắn, ngón dài khác nhau. Con mình mang nặng, đẻ đau Có người còn bỏ, kể đâu con chồng. Người ngoài thương xót miệng không. Mình đây “khác máu tanh lòng” nuôi nhau. Mai cua chẳng gọi là đầu Cũng từng sẻ cháo, nhường rau một nhà. Kể chi “con vịt, mẹ gà” Ngẫm tình bầu bí, khi xa cũng buồn. Con mình, ai chẳng thương hơn Mà xui cô Tấm oán hờn làm chi. Trẻ thơ có tội tình gì Phải mang tiếng Cám từ khi lọt lòng. Người đời miệng bẫy, lưỡi chông Bớt lời, có thiệt mất đồng nào đâu. Đừng thêm tiếng ác cho nhau Trần gian vốn đã khổ đau nhiều rồi. Trót mang duyên phận thiệt thòi Chỉ mong làm một con người... khó ghê.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào