Dạo ấy
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Từ Trang
Dạo ấy mưa thu ướt lá vườn nhà em cùng trẻ thơ hay vào vườn tha thẩn cái nắng đến bất thần, vạt nắng xanh lốm đốm khóm tầm xuân em vẫn thường qua thương cây quá, một đời tần tảo đến bao giờ cây lại đơm hoa? Dạo ấy anh còn hay mộng mơ cánh buồm ngoài sông, ngựa trên đồng vắng cây cứ lớn qua mùa mưa nắng áo ai bạc sau một thời sương trắng bao cánh đồng bao ngọn gió lùi xa... Ngày ấy thương nhau anh chưa hề biết những gì trong em lẻ chiếc đơn côi ngày ấy yêu nhau anh chưa hiểu hết những gì mai chúng mình sẽ chia xa Dạo ấy...dạo ấy...thôi nói làm gì nữa năm loạn lạc chung, năm loạn lạc riêng tư ngọn lửa cháy cùng khát khao tươi trẻ hồn anh cánh chim thoi thóp ngược gió về
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào