Dáng giăng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Từ thấy dáng giăng xinh lên mộng Tôi thèm giấu mật của chờ mong Cô ơi, cô gửi trong hương áo Ngan ngát tình say rượu xuân nồng Hôm ấy chè ngon cô chuốc đầy Mà tôi ngơ ngẩn ngỡ hồn bay Nhưng không biến tất vì nhan sắc Mà nết cô thơm lại trút đầy Có lẽ cô đem giời xanh ngọc Ướp vào đôi mắt thật tinh trong Và đi uyển chuyển như mây trắng Khe khẽ vào tôi chết cõi lòng Có lẽ cô đan từng tơ nguyệt Buộc vào tim đỏ của đời giai Nên khi xa chút tôi ngàn nhớ Hồn bỗng dâng cao sóng đoạ đày Có lẽ cô thêm lời chim hót Vừa rất du dương nhịp bổng trầm Làm tôi xao xuyến nghiêng làn mắt Rồi đến chằm chằm như kẻ câm Cô ơi, từ đấy ta duyên nợ Cô gói hồn giai hồn cô thơ Cả hai xa lạ thành đôi bướm Hợp ở một nhà thật mộng mơ! Rồi đêm tân hôn cô mỉm cười Tôi hỏi: “Trong “em” giấu gì tươi?” Cô liền đáp nhẹ: “Vì yêu đấy!” Tình sẽ sớm hôm hạnh phúc đời Tôi yêu cô quá, yêu từng nét Từng chút duyên thầm, đo từng li Mây ngọt vừa ngoan tình cởi cúc Bật khúc hoan ca chẳng nói gì! Qua đêm trinh bạch xuân càng tới Cô giữ lửa mềm trên nét môi Thì ra lòng của hoa mỹ nữ Thêu cả yêu thương khéo đáp lời Tôi thấy sóng tình bay lởn vởn Như là biển hát của hoàng hôn Trăm năm hai đứa dìu mây nước Thuyền sóng cùng nhau lướt vui buồn.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào