00.00

Một số bài cùng tác giả

Năm thứ mười
Em hãy về đi
Anh và em
Tất nhiên
Bớt
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 19:45

Chẳng hiểu sao, lúc nào anh cũng thấy, dáng em đi bé bỏng giữa cuộc đời. Đôi mắt ít cười cái miệng xinh ít nói, mái tóc bồng quăn lúc nào cũng búi, bao năm rồi vẫn chiếc áo sờn vai. Tuổi ấu thơ em ít tình người, chỉ có anh yêu em từ bé, chỉ có chị là tình thương của mẹ. Em ít bạn bè thân nên người xa cứ ngỡ em khó gần. Anh yêu em đi biền biệt tháng năm, vẫn nhớ dáng em bé nhỏ. Vẫn nhớ một tiếng chào rất khẽ, thoáng nụ cười, cái răng khểnh làm duyên. Anh yêu em lành hiền, nhưng giận anh lại bướng. Tuổi thơ em ít ngày được sướng, anh thương em, thương em... Em là cô gái lặng im, và một tình yêu không nói. Ở nơi xa, nhiều khi anh dỗi, rồi tự làm lành bằng cách nhớ hình em. Cái dáng nhỏ chênh nghiêng. Cái miệng xinh ít nói. Mái tóc bồng quăn lúc nào cũng búi. Mười mấy năm trời, em tạc giữa lòng anh.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào