Bác thường hay thăm ruộng lội đồng Xắn quần cùng nông dân chống hạn Khi đâu đó nhân danh ánh sáng Có biết là ánh sáng ở đâu ra?! Những mỹ từ quen chỉ để ngợi ca Dân là gốc, sao không cùng lội ruộng Sao không dám như Người khi cúi xuống Đưa từng guồng nước mát dẫn về đâu Câu nói không như ý nghĩ trong đầu Thăm ruộng để mà thăm đâu đó Ánh sáng gì mà chỉ xanh cho cỏ Để cỏ cao hơn lúa lấn ngang sườn?! Có phải nhân danh dẫn lối đưa đường Đã lạc lối, lạc đường Bác mở Trong đêm đen có dám là ngọn lửa Lội xuống bùn như Bác giữa cơn mưa Bày cách cho nông dân đắp đập be bờ Bác không đứng trên bờ chỉ tay như đâu đó Người không nói những lời trong sách vở Những việc Bác làm là ánh sáng chúng ta soi Đâu những người dân bùn đất đứng quanh Người Đâu những nhân danh có thuộc về ánh sáng Tự cháy lên như Người ta có dám Làm ngọn đèn hay chỉ nói theo thôi?! Nói còn sai những lời dặn của Người Làm càng khác những việc làm của Bác Bao chang chói dẫn đường mà đi lạc Có biết là ánh sáng ở đâu ra?!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào