Dặm nghìn nhớ một
Dặm nghìn nhớ một mà ra Nhớ sương bờ cỏ nhớ hoa mép rừng Đi về cổ tái nhìn thông Nhớ vân du cõi hư không xa vời Nhớ người hải ngoại xa khơi Nhớ em xa vắng chốn nơi quê người Lữ hành khách địa khôn nguôi Lưu cư cố quận nhớ người tha hương Nhớ một nắng nhớ mười sương Nhớ thanh cấm nguyệt hoàn hương băng thoàn Hồ sơn nhớ mộng lang thang Vũ Lâm Xuân Nhớ Thu Trang Phượng Hè Dặm nghìn ngóng một nhớ nghe Hai nghe ngóng một nổi che chở niềm Bình sinh cận lập láng giềng Vớu lưu tồn thể tại tiền diện qua Phải nơi Hằng Thủy mà ra Xem qua cũng thể dạy qua mà rằng Hậu tình hộ niệm lẽ hằng Thúy dàn lam lục mỵ tăng đan thành Kiều nhi nhiên đạm nhiên thanh Nhiên nhi lô hỏa thuần thanh nhiên hà Thừa thiên vỹ dạ lưu sa Hằng u u mộng Hằng Nga hai hàng Dặm nghìn nhớ mộng trùng quan Ly bôi nhắp chén mộng dàn Giang Tây Hoa Xuân Đất Việt nhớ ngày Gởi cho Hồ Dzếnh một vài điệu ca Nhớ ngày hành cước phương xa Gặp bình minh giữa bóng tà chiều hôm Còn nguyên Phố Mộng hội đàm Với Châu Quận Mỵ muôn vàn với Mơ Dặm nghìn nhớ một câu thơ Lừng bay nắng sáng gấp tờ Phượng tung
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào