Cứu người dân ngoại
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Hỡi Thượng Đế, tôi là dân ngoại bang mà được cứu! Là kẻ ngu đần, mê muội nhất trần gian Ngài đã đến cho tôi bao điều hi vọng sáng choang và xé màn đêm tăm tối Ban cho một cơ nghiệp vững bền Từ kẻ nóng nảy tham lam ra người học hành sáng láng Hỡi Ngài, Đấng siêu phàm trên muôn tỉ tỉ mưu luận loài người, mưu luận thánh nhân! Tôi vui mừng đổ nước mắt, run rẩy nhận phước hạnh Cha ban Tôi đã nương náu mình nơi hòn đá vĩnh hằng Ngài là bóng cánh toàn năng Tôi có sợ chi, vì ai cũng phải chết về phần thể xác Nhưng linh hồn tôi thực sự được Ngài rửa sạch Chớ cho tôi áo đẹp Sa-lô-môn mà hồn thì đen đúa như đêm ba mươi hay hắc thạch! Tôi bay nhảy và rỉa lông cánh hồn mình vui vẻ hát ca.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào