Cuộc tình mục ruỗng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lãm Thắng
Một số bài cùng tác giả
– Tin nhắn ngày tình yêu– Tháng tư về Quảng Trị
– Sao em không nhấc máy?
– Nhớ chi nhớ lạ!
– Về Huế đi anh
cuộc tình nhăn nheo như trứng ốp la nguội những chú kiến vòng vo lãnh cảm hơi thở kéo lên một nỗi câm tâm trạng nặng như nhà mồ ngàn năm chưa khai quật có cơn gió thanh trừng mộng mị bắn xối xả vào nước mắt ngoại tình những hạt bụi làm bằng pha lê đầu thế kỷ khi nhan sắc lộ thiên những đường cong nhạy cảm đã đến lúc gục đầu tạ tội thời gian bằng những vết thâm cũng là lúc người đàn bà biết sự đớn đau khi nghĩ về thoáng giây hạnh phúc gặm lại thời khắc huênh hoang trên tượng đài chiến thắng đã mục ruỗng… cuộc tình như chiếc bánh đa nướng để lâu ngày sự gãy vỡ không thành tiếng dịu lạnh một nỗi đau mềm xìu như bao tử đói ọc ạch ngôn ngữ chua rình tuyệt vọng để nhìn lại cái vị ngọt vô hồn ẩn chứa những mầm ghen tồi tệ khi dục vọng lực điền bóp chết nụ hôn có thể làm mới hơn thân xác nhưng không làm mới hơn tâm hồn tâm hồn không chế tạo bằng bản năng son phấn mà làm bằng con mắt biết rưng lệ khi nhìn cái đẹp dù cái đẹp thô ráp có những nỗi đau thẫm mỹ nằm sau ca phẫu thuật khi những sợi chỉ vội vàng miễn cưỡng khâu lấp lông da vẫn còn nguyên vết mổ vết mổ cuộc tình không mọc lông cám dỗ… cuộc tình như sự trôi đi của cơn mưa nhiều ngày với lượng mưa khổng lồ đã tràn đã xoáy đã vỡ đã sập đã tù đọng không lối thoát đã im lặng đến mặc nhiên đã trọc tròi nhân nghĩa khi tiếng rên biết nói tiếng loài quỷ đói trên những con đường giả tạo mùa yêu những khát vọng ái tình đã chết theo mùa mưa lũ và người đàn bà đã tắt hơi trong nỗi câm của trái tim tù treo tội lỗi…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào