Cuộc người đau
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Anh chưa có tiền để dẫn em về vùng núi non tuyệt diệu Vùng mây ôm mây núi ôm núi ấp ôm tình Mây hôn núi và núi hôn mây ngọt mát Ánh bình minh bằng vàng hăm bốn gõ lung linh Nơi anh thích dựa nương thân tùng bách Còn thân anh, em hãy dựa qua ngày! Vực thẳm đời còn xào xạc lắm chông gai Anh bước đi bằng đôi ủng sắt Mắt đăm đăm theo kiểu đại bàng Hồn bừng tỉnh như mặt trời không ngơi nghỉ Và đôi tay cật lực điểm trang đời Anh chưa có tiền để ngủ trọ với em Nơi thắng cảnh thần tiên trên dương thế Nhưng anh sẽ đương đầu ra bão táp cấp mười hai Còn sống sót nghĩa là còn vui vẻ Giữa biển đời cuồng gào nhảy dựng cái gian manh Ta cứ thế an bình chắp cao đôi cánh Bay thẳng về cho hết đoạn cuộc người đau.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào