Cung tim
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Trăng chín muồi rụng ở lòng anh Từ hôm ấy môi son hồng lên cung tim say tình rộn rã Mắt cũng say biển dạt dào Môi cũng say biển dạt dào Dáng hình say ngiêng ngả bằng rượu ái tình Em cho anh uống em một lần quen bất tận Và uống hoài cho đến vạn thiên thu Nột nụ cười và tiếng nói rất nai tơ Nở rất sen kéo hồn anh tân hôn mơ mộng Nếu xiêm y chưa thể nào xinh xắn bấy Thì ta đâu dính lại cặp nốt nhạc này Em yêu ơi, ai dạy ta yêu nhau bằng thổn thức Bằng len lén nhìn và bằng hò hẹn những ngày qua? Trường đã tan đàn ong áo dài về tổ Có một áo dài bay tận ở đời anh Rồi cột lại đam mê cùng yêu dấu Thư tình đi, thư tình lại sóng dâng tràn Có thể nào ta hai đứa trên một thế giới hay không? Hỏi dại dột thế mà anh vẫn hỏi! Khi yêu đương ngông cuồng hơn kẻ tâm thần phân liệt Mà cho nhau đến tột đỉnh niềm vui Đấy một thời ai cũng bước đi qua trên thảm ước Sẽ mơ về giấc ngủ thuở hoa vàng Bất chợt lăn dài trong hoài niệm Dấu chân nào thơm những buổi hương em.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào