Cũng dế thôi
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Một mai tôi hoá ra con dế Có hát trăm lần cũng dế thôi Hồn dế chỉ mong làm nhạc sĩ Kéo đàn cho em khẽ ngọt môi Tôi biết đời tôi ham tiếng gáy Trăm họ cười chê đổ một ngày Ôi thôi tôi núp sau vầng đá Co giò chờ chạy khi đàn say Những bản tình ca đã trở vàng Nhuộm mùi mọt sách thuở dở dang Người đã không đăng lên tường báo Không người ca sĩ chẳng ai màng Tờ nhạc câm rồi co ro ngủ Hơn nửa đời người dệt nốt yêu Đâu biết cuối mùa đông nín thở Có ai ca hát nhắc nhở nhiều Nhạc sĩ đã nghèo như bèo vậy Thêm cái thơ buồn khóc bao vây Làm sao đến được tai thiên hạ Thôi đành chôn tất những tình này Ngày ấy nghèo xơ em phủi tay Ta làm tên dế nghẹn lời bay Lơ ngơ mỏi mệt nơi đồng cỏ Như gã phiêu du khổ sở đầy Ngày nay dế ở chốn an nhàn Thương về chuyện cũ vỡ li tan Hỏi em sao thể nào vá lại Những mảnh tột cùng nát tâm can? Trăng hỡi! Tỏ lòng ta con dế Bặt tăm hơi hám áng mây về Muốn gửi chút tình qua nốt nhạc Sao đành ngoảnh mặt để tái tê?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào