Cửa nụ trăng trinh
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Cửa lòng em đã mở nụ trinh trăng Anh hãy đến phả sóng tình vô làn hương ngọc! Quà nhân gian – tình yêu – ta bắt buộc phải yêu Định mệnh ấy là niềm vui được thoả Có gì hơn trăng nở mặt trăng Nụ cười trăng như hai trăng ghép lại Sống mũi trăng cũng trút xuống ái tình Và ánh mắt, giời ơi, thêm điếng loạn Ngất ngây người theo suốt kiếp nhân sinh! Có nhẽ đâu nào trăng phải rụng cõi chiến chinh Tan vào màu đen hôi hám? Em trăng tiên nga ơi, ta chịu khốn khổ đời Mùa vui, mùa buồn, mùa chết chóc Tất cả mùa chan lại nỗi tang thương Đất nước mình sẽ còn chỗ em ư? Còn chỗ anh ngồi mong mơ thương nhớ Bày đặt thơ tình cho em phỉ dạ ái ân?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào