Còn lại là bao?
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hàn Quốc Vũ
Cuối năm nhìn lại xót xa Bạn còn mấy đứa để mà chúc nhau! Hỡi ơi, cái chốn sang giàu Là nơi chia cắt thật đau tình người Nghèo thì ai ghé mà chơi Đi đâu cũng vậy có lời lẽ chi Trần gian mấy phút biệt ly Có rồi lại mất có gì mà hơn! Còn đây lẳng lặng nỗi buồn Tình, tiền, cơm, áo bồn chồn ruột gan Kẻ thì mưu lợi khi cần Nói cho thêm tủi bao ngàn nỗi lo Người thì danh đã ấm no Màng chi với những chuyến đò khi xưa Mùa xuân trông sớm trông trưa Trông qua trông lại bóng dừa với ta Ngẫm đời là giấc mơ qua Diễn bằng cơn mộng để mà lãng quên Dù ai có tuổi có tên Thời gian nhuộm tất trở nên không rồi Đời theo cánh lục bình trôi Bao năm dương thế phai phôi nghĩa tình Ngày lên như ánh bình minh Ngày xuống địa ngục đứng hình đứng tim Ô hay nhìn bóng bầy chim Lướt qua cây lá không tìm thấy đâu Cong lưng cho đã dãi dầu Kiếp người đau khổ tận đầu thê lương Dù ai đi mãi muôn phương Thì thêm day dứt khôn lường người ơi! Thói đời nhìn để mà chơi Trăng lên trăng xuống đã phơi giọt buồn Chiều nay xuân lại mưa tuôn Chiều xuân ảm đạm hút hồn nhân gian Ngày nào thân thiết ủi an Ngày nào kề sát vì cần chợ đông Bây giờ lặng lẽ não nùng Nhà không hơi hám lạnh lùng biết bao Còn đây đâu mấy cành đào Mai vàng dăm cánh thể nào rụng rơi Chơi vơi một tuổi rã rời Một niềm im bặt tơi bời gió bay Xuân nghe buốt giá lòng này Ai đơm muối mặn ai đày hồn tan Thì thôi giữa chốn điêu tàn Vì ta mà cứ ngồi chan nỗi lòng.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào