Con gái tôi năm nay lên ba tuổi Cùng tuổi xuân đất nước  hòa bình Như chim non nhún nhảy đầu cành Nó líu lo hát Nắng mưa bốn mùa không mệt mỏi Bướm lượn tìm thơ Nhởn nhơ theo đoàn vui sớm tối. Ngồi trong phòng văn Đêm trắng băn khoăn Rỏ từng giọt vàng trí óc Góp từng viên gạch nhỏ xây lâu đài tương lai Mỗi lúc tâm hồn giày vò, bế tắc, Hôn má con, thơm nhựa sống đề tài. Vợ tôi, mái đầu đang xanh tóc, Mở đường hoa, xây thế hệ ngày mai Mỗi đêm soạn bài, sữa phai từng giọt, Đẩy nôi con, tươi sáng tháng năm dài. Mỗi ngày, sau tiếng còi tầm Con gái reo mừng Bay ra ngoài vườn trẻ Xòe đôi cánh bé Thương mẹ cha: Ôm cả đất trời Vợ tôi áp má bế con cười Ôm cả cuộc đời mình vào ngực Bỗng thấy: tương lai lên đèn sáng rực Trong đôi mắt biếc con xinh! Sinh ra giữa hòa bình Con tôi quen nhìn một màu trời xanh Ngày nay Ngày mai Tôi còn viết văn Vợ còn dạy học Để sáng mãi sáng mãi đôi mắt xanh con gái Ngước lên cao chào bình minh nhân loại!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào