Ngọn roi Tô Vũ dấu vừa qua, Dê của ai nuôi lại thả ra. Bờ cõi mấy năm từng dọn dẹp, Râu ria một lũ tới xông pha. Nằm cao đầu chẳng kiêng thần miếu, Ăn bậy sao không sợ chủ nhà. Phải đặng lưỡi gươm người Hứa Chử, Be be đâu dám giẫm vườn ta.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào