00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:31

Nghĩ rằng sống mãi với nhau nên vô tư, chẳng biết màu thời gian giật mình, phảng phất khói nhang người sau, kẻ trước xếp hàng gọi nhau đây đói khổ, đó sang giàu cũng đều nhắm mắt đi vào thiên thu bao nhiêu núi hận, biển thù cũng về chung cõi sa mù mù tăm còn chăng bia đá ngàn năm còn chăng bia miệng đã hằn vết dao mắt buông một giọt máu đào tiếng chuông đã vọng lối vào từ tâm.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào