Ngày con thơ dại Mẹ thức suốt đêm Một mình giã mướn đóng thêm tiền trường Chày khuya làm mỏi canh sương Nện từng nhịp mạnh mở đường chữ thơm. Lửa ngầm cháy ruột củi cơm Sương khuya đọng lá bầu non ngoài giàn. Cơm củi cháy tàn Mẹ còn đứng cối Đèn khuya le lói Soi bóng tre gầy. Sương nhiều nên cám không bay Mà sao vầng trán ướt đầy mồ hôi. Gạo này mẹ giã trắng tươi Nửa mua giấy mực, nửa nuôi gia đình Ngày mai con xuống tỉnh thành Mang theo giạ gạo, chút tình mẹ quê. Con nằm ngủ vạt giường tre Lòng thơ trăn trở lắng nghe nhịp chày. Hé mền nhìn bóng cao gầy Con thương thương quá, nhịp chày canh sương. Nát rồi cối gạo quê hương Từ ngày bỏ xứ lên đường tản cư Trán nhăn cày nếp ưu tư Đêm nay ngồi viết lá thư quê nghèo. Ao xưa tản mác sóng bèo Chân trời cũ, tiếng sáo diều im hơi Ngước lên, mắt loạn bụi đời Trời đen khói lửa, sáng ngời hoả châu. Chày xưa cối cũ còn đâu Còn đâu hột gạo thơm mùi quê xưa. Nửa đời con, mấy gió mưa Công ơn trời biển con chưa đáp đền Đêm nay gục khóc bên đèn Làm thơ dâng mẹ trọn niềm cối khuya.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào