1. người nông dân kéo mặt trời chiều xuống núi nghe đất thở than giọt vắn giọt dài nghe đất nói rằng có một lũ quỷ đeo mặt nạ người cướp đất nông dân cướp đất nhà nông cướp mất ruộng đồng dáo dác chim bay chim không còn tổ như người nằm xuống trên quê hương mình không có mồ chôn không có mồ chôn không mồ chôn 2. núi xưa là nhà rừng xưa là hầm người tựa vào núi người sống nhờ rừng “ăn của rừng rưng rưng nước mắt” rừng ngày xưa đâu của riêng ai rừng ngày xưa đâu của riêng ai rừng bây giờ có tên có chủ rừng bây giờ trồng một loài keo keo lá tràm năm năm mười năm rồi đốn hết mang ra chợ bán rừng trở về trọc lóc trọc lóc da trơn! mưa đổ xuống ầm ào cơn lũ quét rừng nghìn năm sạc lở tan hoang nhà bị cuốn trôi người bị đè chết cơn thịnh nộ của rừng như sấm sét gầm vang 3. ôi! thiên tai thiên tai có bao giờ dứt nghe bão mưa về mà khuya rưng rưng ôi quê hương ơi đứa con xa nhà làm thuê làm mướn nhớ trăng quê nhà mà khóc với sao khuya.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào